Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ….

Tôi xin phép nói trước là trí nhớ tôi hơi kém, nên tháng ngày và tên tuổi  rất là lộn xộn trong đầu. Có những chuyên xảy ra mà cả chính tôi cũng không nghĩ ra: Tại sao nó lại ra nông nỗi như rứa?

Ngồi viết bài này tại khách sạn ở San Jose, sau khi tôi đi chơi, sinh hoạt với các thầy, cô và các niên trưởng của trường Quốc Gia Nghĩa Tử.

Số là khi dzợ tôi biết tin QGNT đại hội qua internet, bả biểu tôi năm nay hai vợ chồng ḿnh nên đi dự đại hội ở San Jose, để gặp lại thầy, cô và các bạn cùng trường.

Từ bữa đó tới nay tôi bồi hồi trong dạ, phần v́ dzợ muốn là trời muốn; phần v́ tôi cũng là cựu học tṛ của QGNT.
Tuy văn dốt, vũ dát nhưng tôi đă tự hứa với ḷng, sẽ viết một bài về Đại Hội và về những ngày của thời thơ ấu. Hy vọng rằng "viết hay không bằng hay viết (bậy)".

…………

Nhớ lại khi c̣n bé tôi cũng được xếp vào hạng thông minh (nhất nam tử). Me tôi dậy, kèm học ở nhà, từ toán, cộng, trừ, nhân, chia, đọc, viết đủ cả.  Lúc vào tiểu học, thói thường ở nước ta lúc bấy giờ trọng nam, khinh nữ, mẹ tôi dắt thằng con đi xin học, tới chỗ nào cũng phải chờ sau các ông, kết quả là cứ bị hết chỗ, không được trường nào nhận hết.
Tôi mừng lắm, như vầy tha hồ ở nhà đi chơi, chứ đi học làm ǵ cho mệt.
 Sau cùng me cũng ráng xin cho con được vào trường tiểu học Chí Ḥa (không phải khám Chí Ḥa đâu nghe) được xếp ngay vào lớp nh́. Như tôi đă nói ở trên, v́ tôi rất thông minh, chứ nếu lù đù như con người ta, tôi phải học lớp ba. Cả lớp khoảng bốn năm chục đứa mà chỉ có ḿnh tôi là bắc ḱ dzốn, nên bị tụi nó ăn hiếp hoài, bởi thế nên sau này tôi mới đi học vơ để pḥng thân. 

Sau hai năm học ở Chí Ḥa, v́ tuổi trẻ tài cao, tôi cũng đậu được cái Bằng tiểu học. Rời trường tôi không có lấy một thằng bạn, v́ h́nh như thằng nào cũng bị tôi dện cho một trận! Nhưng những thằng cà bơ này lại về mách mẹ tôi, nên tôi lại bị bà dện cho một trận. Kể như huề.

Đi thi vào Trung học đệ nhất cấp, từ Vơ trường Toản, Chu văn an, Cao thắng, Lasan Taberd... “Noi' của phải tội” (câu này mới học lại của anh chị Mừng “Rỡ”) học th́ giỏi nhưng tôi thi th́ cứ  “Thi không ăn ớt thế mà cay” Rớt dài dài... về sau tôi mới biết đó là cái phần số của tôi: Học tài thi phận.

 Măi sau này mới xin được vào Lasan Đức Minh ở Hiền Vương. Tối tối tôi vẫn đạp xe đi học thêm Kỹ nghệ họa, hy vọng thi đậu vào Cao Thắng. Được vài  năm, khi thấy trường Quốc Gia Nghĩa Tử xây xong, Bố tôi xin được cho tôi vào.
Học ở lầu 3… Học Việt và Hán văn với cô Nữ; Tập tọe làm thơ, và bắt đầu nếm mùi dại gái.  Từ mê căi lộn “Thúy Kiều DÂM hay không DÂM”  và tại sao cụ Đồ chiểu lại kể rằng Vân Tiên panicked said  ”Khoan khoan ngồi đó chớ  ra….” Đến bi chừ tôi mới rơ ra là chàng ta đến từ San- Francisco.

Lớp cô Sơn, h́nh như về môn cách trí hay vạn vật th́ phải, học về thân thể con người ta, cho đến ngày tôi vào lính tôi vẫn c̣n nhớ "how to draw a human brain from memories."

Sau khi rời Quốc Gia Nghĩa Tử, tôi lông bông từ Nguyễn Khuyến, Văn Học, Hưng Đạo cho đến cả trường của đạo Cơ Đốc.

Phiêu lưu từ đi ngửi khói lựu đạn ở Viện hóa đạo, tham gia Liên Minh Á Châu chống cộng, tham gia đoàn Sinh Viên Học Sinh Nguồn Sống, ḥ hát nhạc du ca của Nguyễn Đức Quang….và sau cùng chôm luôn giấy tờ của anh thằng bạn để đi lính (anh nó chết lúc mới sanh).

Oh well! để thủng thẳng tôi sẽ viết thêm về cái tôi (nặng) của tôi.

Trở về với buổi họp mặt của Quốc Gia Nghĩa Tử…

Tính từ 1964 đến nay thấm thoát đă 45 năm trôi qua, tôi mới được gặp lại các Thầy, Cô. C̣n các bạn cùng lớp hồi đó th́ chả có một ngoe nào. Tôi chỉ nhớ mang máng là trong lớp có một ông tên Bùi Tư Hăn (đen, ṛm.. nhưng không đẹp trai như tôi), một ông tên Bảo (dân bắc kỳ bị té thùng đinh nên hơi rỗ) hay mặc chiếc áo carô xanh, lúc đó chưa có đồng phục;  một ông khác nữa tên Nghiêm (vừa lùn, vừa hô... như vậy nhất lé nh́ lùn tam hô tứ sún th́ ông này chiếm được hai), đó là tất cả kỷ niệm về Quốc Gia Nghĩa Tử c̣n sót lại trong trí nhớ của tôi.

Sau khi gặp và được giới thiệu với các bạn bè của bà xă, tôi cầm máy đi bóp (chụp) loạn xạ, ai được tôi bóp cũng thích hết, (về điểm này vợ tôi không đồng ư, nhưng sau khi nghe tôi giải thích: nếu không thích th́ tại sao ai cũng nhe răng ra cười khi anh dơ (máy) của anh ra dzậy? Rồi lại asking for more..? Dzợ tôi đành lắc đầu thở dài…. Chịu thua).

Gặp Thầy Cô, các bạn... thật thấm thía câu: “Bóng câu qua cửa”. Nhớ ngày nào, hay băng ngang Trại Nông Lâm Súc để đi học, đứa nào cũng búng ra sữa, bây giờ thành Ông bà ngoại, Nội hết rồi.

Lúc chào cờ thiệt là khổ cho tôi, lóng rày bắt đầu già rồi nên không c̣n control được cái ǵ hết, tự nhiên tuyến nước mắt nó cứ over flow, sau bài quốc ca phải vội dấu mắt vào cái máy ảnh.

Nh́n thấy mấy thầy cô cũng vậy. Mắt cứ rưng rưng. Đến bây giờ tôi mới hiểu và cảm thấu câu:

Nhất tự vi sư; Bán tự vi sư.

Và: Một ngày làm thầy, cả đời làm cha.

theo đúng nghĩa của nó.

Tôi xin cám ơn các bạn trong ban tổ chức đă bỏ công lao để tạo ra cơ hội cho chúng tôi có dịp nh́n lại một chút ngày xưa. Hy vọng xẽ gặp Thầy Cô và các bạn trong hai năm nữa.

Xin cám ơn các thầy cô đă dậy dỗ. Xin kinh chúc thầy cô luôn mạnh khỏe và vạn sự như ư.

Sorry Thầy Cô, sau mấy chục năm, em bây giờ có lẽ y như câu thơ xưa:
-Chữ thầy lại trả cho thầy
Bút trả hàng xén giấy nay phất diều. .
 
Văn bất thành cú xin thầy cô thứ lỗi.


Chí Dương Dzợ

Thanks Ông Tân đă kiểm bài dùm